Kẻ “giết người tình” và nỗi ân hận từ người vợ ngoại tình


Đẹp là không có tội

Đẹp là không có tội

Trong nỗi đau tột cùng và sự ân hận, người đàn bà thốt lên từng tiếng gãy gập, day dứt giữa chốn pháp đình: “Đó là lỗi lầm trong đời của tôi… Tôi sẽ nhớ suốt đời. Tôi sẽ làm lại từ đầu để nuôi hai con nhỏ và tìm lại những gì đã mất”.

TuoitreOnline: sống trong cuộc đời này có quá nhiều lời xin lỗi…Theo bạn, nên làm gì để bớt đi những lời xin lỗi này?

Mối tình nông nổi (?) = “giết người”

Trước ánh mắt khắc khoải của người thân và hai đứa con thơ ngồi dự khán, Phạm Văn Vinh (42 tuổi, ngụ Q. Gò Vấp, TP.HCM) cay đắng đứng trước vành móng ngựa.

Vinh vốn là tài xế xe tải tuyến Bắc – Nam, gánh nặng gia đình vì nuôi vợ không việc làm, hai con nhỏ đi học đổ lên vai Vinh. Mỗi “chặng” xe dài nửa tháng, tiền được bao nhiêu Vinh mang về cho vợ trang trải gia đình. Dư giả chút ít, vợ cho vay lãi để kiếm lời. Thế nhưng, những ngày Vinh xa nhà, người vợ nảy sinh tình cảm với ông S. bởi những lời nói ngọt ngào. Từ đó, ngoài là người tình, chị còn “giúp đỡ” ông S. cả tiền bạc để ông lo cho gia đình.

Kết thúc mỗi chặng xe về, Vinh nhận ra vợ ngày càng hờ hững, hơn nữa căn nhà mà cả gia đình đang sinh sống vợ đã bán lừ lúc nào, Vinh liền sinh nghi.

Tối 17/11/2008, Vinh giả vờ có việc phải về Đắc Lắc nên bảo vợ chở ra bến xe. Chồng vừa đi khuất, chị liền gọi ông S. tới đón rồi đi uống cà phê. Chị không biết mọi hành tung của mình đã được người khác thông báo cho chồng.

Biết vợ đang “tâm sự” với người tình tại quán cà phê, Vinh thuê xe ôm đến bắt quả tang. Vừa bước vào, cô vợ sợ hãi chạy trốn, bị cáo lao tới hỏi “kẻ thứ ba” dồn dập: “Con bé đi với mày đâu rồi? Nó là vợ tao, nó đi cặp với mày phải không?”.

Không phân trần, ông S. chửi thề rồi quát lớn: “Tao không biết, có vợ mà không biết giữ hỏi tao làm gì?”. Nghe chừng ấy câu nói, nỗi tức giận trong Vinh òa vỡ. Con dao bị cáo mang theo để phòng bất trắc trở thành hung khí giết người. Ông S. chết còn Vinh bỏ trốn đúng một tuần sau ra đầu thú.

Vinh thuật lại những ngày buồn trong nước mắt. “Bị cáo nghi ngờ vợ từ bao giờ?”, vị chủ tọa khẽ hỏi. “Dạ, khoảng hơn nửa tháng. Có những đêm khuya, vợ bị cáo tắt chuông điện thoại nhưng bị cáo nhìn thấy đèn điện thoại sáng. Khi bị cáo cầm vào điện thoại thì vợ giật lại nói không được xâm phạm đời tư rồi ra ngoài nhắn tin, gọi điện cho ai đó, có bữa vợ kiếm chuyện đi khỏi nhà tới sáng mới về…”, Vinh nấc lên thành tiếng.

Như cảm thông một phần nỗi đau của Vinh, chủ tọa tiếp tục: “Tòa hiểu, trong trường hợp này bị cáo bị kích động bởi hành vi không chung thủy của người vợ nhưng việc làm của bị cáo hoàn toàn trái pháp luật, bị cáo đã nhận thấy chưa?”, giữa một khoảng không im lặng, Vinh khẽ gật đầu.

Bản án cuộc đời

Nghe những lời chồng khai trước tòa, người đàn bà bặm môi chết lặng. Chị ngồi mãi ở hàng ghế phía sau, cố lẩn tránh những tiếng xì xào và ánh mắt dõi tìm của người dự khán. Chủ tọa mời thẩm vấn, chị đứng lên, thoáng đưa mắt nhìn chồng rồi cụp nhanh hàng mi cong vút nhìn xuống dè dặt.

“Bà có thấy mình có lỗi gì không khi xảy ra sự việc hôm nay?” – “Dạ, lỗi không chung thủy với chồng.” “Vì sao bà có quan hệ với ông S.?” – “Dạ, vì nghe những lời nói ngọt ngào”. “Chuyện bà nói thường xuyên đưa tiền cho ông S. có đúng không?” – “Dạ, mới quen nửa tháng có đưa ông S. 6 triệu để trả tiền nhà cho vợ con, sau cho mượn 12 triệu…”, khó khăn lắm chị mới dám thốt lên những câu mà trước đây chưa bao giờ dám nhận. Chị sợ gia đình hai bên, sợ con, sợ dư luận. Tại tòa, có lẽ chị ý thức được rằng những tình tiết ấy sẽ là cơ sở để giảm nhẹ tội cho Vinh.

Vị hội thẩm nhân dân “nhấn” thêm: “Tại phiên tòa này đã có bốn đứa trẻ thiếu vắng bóng cha, hai đứa trẻ mất cha vĩnh viễn, hai đứa trẻ vắng cha trong suốt thời gian dài… Bà là vợ, là mẹ, là người có chồng, có con, lẽ ra phải vun vén hạnh phúc gia đình, đằng này chính bà lại đạp đổ tất cả, lại xen vào vun vén cho gia đình người khác là sao?”…

Trong nỗi ân hận tột cùng ,người đàn bà gục đầu khóc cạnh cô con gái nhỏ. (Ảnh: Vũ Như)

Trong nỗi ân hận tột cùng, người đàn bà bật khóc, thốt lên từng tiếng gãy gập, day dứt giữa chốn pháp đình: “Đó là lỗi lầm trong đời của tôi… Tôi sẽ nhớ suốt đời. Tôi sẽ làm lại từ đầu để nuôi hai con nhỏ và tìm lại những gì đã mất”. Cô con gái xinh xắn đang học lớp 12 ngồi cạnh chị khóc rưng rức, đôi vai gầy run rẩy, tay em bấu chặt vào thành ghế để ghìm từng tiếng nấc.

Vinh ngoái đầu lại nhìn vợ con đầy bất lực. Bị cáo xin lỗi người cha già và con thơ trong gia đình ông S., xin tòa xem xét giảm nhẹ hình phạt để sớm về với gia đình.

Giờ nghị án, Vinh ngồi tựa lưng trong phòng chờ thơ thẩn. Ngoài khung cửa, bốn chị em gái của Vinh khóc thương em. Trước những lời hỏi thăm về gia đình, cậu con trai 18 tuổi vừa thi đại học của Vinh không nén nổi nỗi đau. Em vừa thi đại học, hiện đang làm thêm những công việc thời vụ để phụ mẹ tiền thuê nhà, thăm nuôi cha. Em cho biết hai anh em vào thăm và động viên cha thường xuyên vì sợ cha buồn nghĩ quẩn. Người đàn bà (vợ Vinh) lầm lũi gục đầu trong phòng xử.

Ngày 29/7, TAND TP.HCM tuyên Vinh mức án 18 năm tù về tội “giết người”. Đó là mức án thấp dưới khung hình phạt nhưng không khí u uất suốt phiên tòa càng như nặng trĩu. Người đàn bà thẫn thờ nhìn chồng khuất bóng bên chiếc xe tù.

Câu nói của chị làm nhức nhối những người nghe: “Đó là lỗi lầm trong đời của tôi… Tôi sẽ nhớ suốt đời. Tôi sẽ làm lại từ đầu để nuôi hai con nhỏ và tìm lại những gì đã mất”. Từ sai lầm, nông nổi của người vợ ngoại tình, chồng thì phải nhận bản án tù, “người tình” nhận cái chết, còn với chị là sự day dứt khó nguôi ngoai suốt cuộc đời.

Từ VietNamNet.vn

Categories: Lối sống | Tags: , | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: